Ký ức Trung đoàn Cảnh vệ bảo vệ Bác Hồ

Trung đoàn 600 (TĐ 600) – Bộ Tư lệnh Cảnh vệ – Bộ Công an, được giao nhiệm vụ vũ trang bảo vệ Bác Hồ, các đồng chí lãnh đạo cấp cao, các mục tiêu trọng yếu của Đảng, Nhà nước. Tôi may mắn được gắn bó với TĐ hơn 20 năm. Đã từng gặp nhiều cán bộ Cảnh vệ lão thành, từng nghe nhiều câu chuyện cảm động về Bác Hồ với cán bộ, chiến sĩ (CBCS) TĐ.

Ký ức Trung đoàn Cảnh vệ bảo vệ Bác Hồ

Nhân dịp kỷ niệm 55 năm Ngày thành lập Trung đoàn 600 (20/9/1954 – 20/9/2009), xin được giới thiệu những kỷ niệm khó quên, những lời dạy bảo ân cần, sâu sắc của Bác.

Đơn vị nằm giữa trung tâm chính trị Ba Đình lịch sử, trên phố Ngọc Hà, Hà Nội. Cuối năm 1954, TĐ 600 tiếp quản một doanh trại quân đội Pháp bảo vệ Phủ toàn quyền và Toàn quyền Đông Dương để lại. Tất cả là những ngôi nhà ngói liên hoàn, từ nơi làm việc, ăn ở, đến nhà nuôi ngựa, nhà thương xá của quân đội Pháp. Chọn nơi đây làm đại bản doanh của TĐ bởi một lý do đơn giản: gần nơi ở của Bác Hồ và các cơ quan Trung ương, Chính phủ trên đường Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng, Hoàng Văn Thụ rất thuận tiện cho công tác bảo vệ lâu dài.

Ngày ấy, tuy là nhà ngói, nhưng do những năm chính quyền đô hộ Pháp không tu sửa nên nhiều nhà đã xuống cấp, xập xệ, đường sá lầy lội, cây cối um tùm, ruồi muỗi và chuột cống nhiều vô kể.

Để nhanh chóng ổn định nơi ăn ở, khẩn trương triển khai các kế hoạch bảo vệ, CBCS TĐ ngày đêm dọn dẹp, đắp đường, phát quang bụi rậm, nạo vét bùn ao. Chỉ trong một thời gian ngắn, khu doanh trại của trung đoàn đã khang trang, vệ sinh sạch sẽ.

Hôm nay, trở lại TĐ, lòng chúng tôi tràn ngập niềm vui bởi cơ ngơi doanh trại đã khang trang, đẹp đẽ hơn trước rất nhiều. Cái lớn hơn chính là thành tích của TĐ, năm sau cao hơn năm trước. Tiếp chúng tôi hôm nay là các cán bộ chỉ huy TĐ: Đại tá Nguyễn Huy Động – TĐ trưởng; Đại tá Hoàng Hồng; Thượng tá Nguyễn Văn Nho; Trung tá Đậu Văn Diễn. Các anh là thế hệ chỉ huy thứ 8, tuổi đời trạc tứ tuần, luôn xông xáo, cởi mở, dễ gần, dễ mến.

Tâm sự với chúng tôi, các anh đều chung một suy nghĩ: Nhiệm vụ vũ trang trực tiếp bảo vệ Bác Hồ trước đây và ngày nay bảo vệ các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, các cơ quan đầu não Trung ương, Chính phủ là niềm vinh dự lớn lao nhưng rất nặng nề. Để hoàn thành nhiệm vụ đó, chúng tôi luôn ý thức rằng, xây dựng TĐ vững mạnh toàn diện là lương tâm, trách nhiệm của các thế hệ CBCS nối tiếp nhau.

Bác đặt tên Tiểu đoàn 600

Từ lớp cán bộ đầu tiên như anh Tạ Đình Hiểu – TĐ trưởng, nay là Thiếu tướng tuổi đời đã ngót 90, đến lớp CBCS thế hệ hôm nay đều xúc động nhớ lại những kỷ niệm thiêng liêng, đẹp đẽ về Bác Hồ. Ngày đó, lực lượng chuyên trách bảo vệ khu căn cứ ATK đã phát triển thành 5 đại đội.

Năm 1953, do yêu cầu công tác bảo vệ ATK và các đồng chí trong Thường vụ Trung ương cần phải có một lực lượng đầy đủ quân số, chỉ huy tập trung thống nhất. 5 đại đội độc lập phải thống nhất lại thành một tiểu đoàn vũ trang cận vệ. Trong khi các cán bộ tổ chức đang loay hoay, lúng túng chưa biết đặt tên tiểu đoàn là gì, thì Bác biết tin. Bác đến và gặp gỡ hỏi ý kiến từng người.

– Thưa Bác, là Tiểu đoàn “đặc biệt” ạ! Một đồng chí cán bộ thưa với Bác.

– Thưa Bác, Tiểu đoàn 32 ạ! – Người khác thưa với Bác.

Cứ như thế, mỗi người một ý kiến khác nhau. Cuối cùng, Bác nói: Chúng ta có 5 đại đội, mỗi đại đội 120 người. Vậy là 600 người. Bác đặt là Tiểu đoàn 600, các chú có đồng ý không ?

Mọi người thấy có lý và hay quá vỗ tay hoan hô ủng hộ.

– Thưa Bác, tên 600 hay lắm, chúng cháu đồng ý ạ!

Từ đó, cái tên 600 thiêng liêng gắn bó suốt cả cuộc đời của nhiều thế hệ CBCS TĐ.

Đầu tháng 8 năm nay, tôi may mắn được tháp tùng đồng chí Thiếu tướng Vũ Xuân Sinh – Tư lệnh Cảnh vệ, Bộ Công an trong chuyến thăm về cội nguồn của Tiểu đoàn 600 năm xưa tại thôn Nà Đoỏng, xã Trung Sơn, huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang. Nơi đây là một địa danh lịch sử có truyền thống cách mạng, cách Tân Trào trung tâm khu giải phóng chừng gần 30 km.

Ngày nay, đến đó ôtô đi lại dễ dàng. Nhưng trước đây, đường đến đó chỉ là lối mòn, cây cối rậm rạp. Dựa lưng vào sườn núi cao, doanh trại tiểu đoàn là những lán tre nứa. Bên cạnh có bãi cỏ rộng chừng vừa một sân bóng chuyền. Ông Nguyễn Đức Hậu là người dân ở bản đó có mặt ngay từ những ngày đầu tiểu đoàn mới thành lập. Gặp chúng tôi, ông hào hứng kể lại: Nhiều lần ông đã đứng lặng nghe anh em 600 hát bài Quốc ca mà trong lòng rạo rực. Và một buổi chiều, ông đã mải miết ngồi xem Bác Hồ cùng anh em 600 đánh bóng chuyền. Dáng Bác mảnh khảnh, nhanh nhẹn. Bác phòng thủ chắc chắn, khi có thời cơ Bác mới tấn công.

“Thưa cụ, cho cháu xem cái giấy ra vào!”

Một lần, đồng chí Nha, người dân tộc vùng cao được phân công bảo vệ Đại hội Đảng, đứng gác ở một vị trí quan trọng. Thấy một cụ già chân đi dép cao su, đầu đội mũ đã cũ, vai mang một túi vải đang đi vào khu vực bảo vệ. Đồng chí Nha đến gần và hỏi: “Thưa cụ cho cháu xem cái giấy ra vào ạ”. Thấy vậy, một đồng chí trong tổ tiếp cận đến nói: “Bác đấy! Sao lại hỏi giấy Bác?”. Nha lúng túng rồi trả lời: “Bác cũng phải có cái giấy mới được vào”.

Đồng chí tiếp cận tỏ thái độ bực mình. Bác ôn tồn bảo: “Chú phải đi tìm chỉ huy của chú ấy mới được. Bác cháu mình quên giấy rồi”. Một lát sau, đồng chí chỉ huy vội chạy đến bảo: “Bác Hồ đấy, sao lại không để cho Bác vào!”. Lúc đó, đồng chí Nha mới biết ông cụ là Bác Hồ. Nha sung sướng quá, nhưng rồi ân hận đứng đờ người ra. Bác vui vẻ bảo Nha: “Chú làm nhiệm vụ bảo vệ như vậy là tốt”.

Sáng hôm sau, Bác cho gọi đồng chí chỉ huy và Nha lên chỗ Bác. Bác thưởng cho Nha tấm hình Bác vì Nha làm tốt nhiệm vụ. Bác phê bình đồng chí chỉ huy: “Chú là cán bộ khi giao nhiệm vụ cho chiến sĩ mới chưa giới thiệu về Bác làm trở ngại công việc là khuyết điểm”. Đây là bài học sâu sắc không những đối với người chiến sĩ mà còn cả với người chỉ huy trong công tác cảnh vệ